Trái tim anh còn sống mãi



Một tiểu thuyết lãng mạn, hành động và mang tính khoa học có bối cảnh 1/3 ở Việt Nam và 2/3 ở nước ngoài, chủ yếu ở Hà Lan

Tác phẩm thẫm đẫm tính nhân văn và giá trị chân thiện mỹ. Cuốn tiểu thuyết giầu cảm xúc sẽ cho bạn cảm thấy chất ngất với những khoảnh khắc, không gian lãng mạn cũng như xúc động đến rơi nước mắt với các nhân vật trong tác phẩm.

Mô tả tác phẩm

Cuốn tiểu thuyết kể về câu chuyện tình yêu đẹp giữa ba nhân vật chính trong tác phẩm: Nguyễn Duy, Ngân Hà và Hải Hà. Tác phẩm có bối cảnh khoảng một phần ba ở Việt Nam và hai phần ba ở Hà Lan với các nhân vật được quốc tế hóa đến từ nhiều nước khác nhau. Xuyên suốt tiểu thuyết là câu chuyện tình yêu lãng mạn của Nguyễn Duy với Ngân Hà và Hải Hà. Lãng mạn nhưng cũng rất hiện thực, cuốn tiểu thuyết cho chúng ta thấy những hiện thực trong xã hội, sự phát triển của khoa học và công nghệ ở hiện tại và tương lai. Sự đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, sự phát triển của khoa học công nghệ thúc đẩy xã hội phát triển nhưng cũng đan xen những mặt trái của nó. Kết thúc tác phẩm là những khoảnh khắc bất ngờ và xúc động đồng thời gợi mở cho chúng ta về sự phát triển của khoa học và công nghệ đối con người trong tương lai.

Trích dẫn các phần

“Dưới tán bằng lăng tím ngát và phượng hồng đỏ rực giữa trời tháng năm, từng tốp từng tốp trên những chiếc xe đạp đang nhẹ lướt nhanh…”

“Nguyễn Duy nghe mà sững sờ. Cậu không nghĩ rằng một cô gái mảnh mai, hiền lành, và có vẻ hơi nhút nhát như Ngân Hà vì thương bạn mà dũng cảm đạp xe đến nhà bạn chơi như thế. Cậu còn nghe anh bạn kể lại rằng “Ngân Hà rất xinh và giọng nói rất ngọt!”

“Những lời nói, những ánh mắt, những cái ôm chan chứa tình cảm và nước mắt.”

“Trời nắng đẹp, sân trường rộn tiếng cười đùa, reo vui thì cơn giông chợt đến. Trời đổ mưa to…Cả hai nhìn nhau không ngớt qua làn mưa, vừa giận hờn vừa thương mến. Ánh mắt nhìn nhau như muốn nói với nhau bao điều.”

“Xe đã chạy đi được một đoạn xa, hình bóng bố mẹ và em đằng sau đang mờ dần. Hai bên đường lúa đương trổ bông. Hương lúa làm cậu thấy nhớ, thấy lưu luyến quê hương, gia đình hơn bao giờ hết.”

“Đang ngồi buồn thiu thì cậu nhìn thấy bóng dáng một cô gái mặc áo kẻ carô, vai đeo một chiếc túi nhỏ. Cô gái đang lững thững bước đi trên từng viên gạch dưới sân trường. Cách ăn mặc có vẻ hơi bụi một chút không giống với hình ảnh Ngân Hà thường ngày nhưng dáng người ấy không thể khác đi được.”

“Nguyễn Duy cúi người ghé gần tai Ngân Hà định thì thầm điều gì đó. Ngân Hà tưởng Nguyễn Duy định hôn mình nên giơ tay gạt ra rồi tát mạnh một cái vào mặt Nguyễn Duy.”

“Nguyễn Duy đạp xe thật chậm. Cảnh về chiều ở nơi đây đẹp quá, ánh nắng hoàng hôn dịu nhẹ lấp lánh trên những con sóng trong buổi chiều mùa thu đẹp đến nao lòng.”

“Hoàng hôn dần tắt, Nguyễn Duy dừng xe lại, hai đứa ngồi xuống vệ cỏ ven hồ. Khung cảnh thật lên thơ và lãng mạn. Cả hai đứa nhìn ra phía xa xa rồi ánh mắt quay lại gặp nhau. Hai cái đầu sát lại, mắt cũng nhắm theo, môi chạm môi. Nụ hôn đâu tiên thật vụng dại nhưng cũng thật ngây ngất, ngọt ngào.”

“Cơn đau thần kinh do vết thương cũ, rồi đau lưng vì bị thoái hóa cột sống đã giày vò ông. Đã vậy, bụng ông cũng rất yếu, không ăn được thịt cá, chỉ ăn cơm rau do vậy mà thể trạng càng yếu. Vào mùa đông, cứ mỗi lần gió rét về là ông lại lên cơn đau. Mọi công việc, gánh nặng dồn hết lên vai mẹ Nguyễn Duy.”

“Ngân Hà trong chiếc áo khoác màu trắng ấm áp và xinh đẹp tuyệt vời. Hai đứa lên xe rồi rong ruổi đến các con phố trung tâm Hà Nội. Trời rét ngọt dường như càng làm đôi bạn trẻ thêm gần nhau hơn. Ngồi đằng sau, Ngân Hà ôm chặt Nguyễn Duy. Cả hai thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng.”

“Trong tiết trời lạnh giá của đêm Noel, hai đứa ôm chặt lấy nhau như truyền cho nhau hơi ấm. Gió lạnh vẫn thổi, sóng nước mặt hồ vẫn rì rào, đôi uyên ương vẫn không ngừng trao nhau những cử chỉ tình yêu lãng mạn, những nụ hôn nồng cháy ngọt ngào của tuổi đôi mươi.”

“Vừa đạp xe cậu vừa huýt sáo vui vẻ. Đến gần một ngã ba thì bất ngờ có một chiếc xe ô tô đi ngược chiều lao đến. Vì chiếc xe đi ngược chiều với vận tốc nhanh nên Nguyễn Duy không kịp tránh và ngã lăn ra đường. Cú va chạm mạnh làm cậu nằm bất tỉnh, máu từ đầu chảy ra.”

“Bác sĩ nói rằng Nguyễn Duy đã bị tụ máu não và cần phải mổ ngay. Tuy nhiên, khả năng sống sót là 50% nhưng nếu không mổ thì sẽ chết trong vòng vài giờ tới.”

“Anh ơi, em đây! Anh có nhận ra em không?” Nguyễn Duy không phản ứng gì, như người không biết gì. Người mẹ cũng gọi: “Con ơi, con ơi, mẹ đây! Con có nhận ra mẹ không?” Nguyễn Duy vẫn không nói gì…”

“Nàng cầm tay chàng đặt lên ngực mình, cho chàng cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu, của trái tim nàng đang thổn thức. Ôm thật chặt và hôn thật sâu vào môi chàng một lần nữa rồi nàng cất bước ra đi.

“Đêm hôm đó, nằm trên giường mà nước mắt nàng chảy giàn giụa. Nàng khóc nhưng cố gắng không để cho bố mẹ biết. Có lẽ nàng thấy tủi thân quá, bao nhiêu tình yêu nàng ấp ủ, mong ngóng, hi vọng mà bây giờ thế này đây. Nàng đi ra ngoài sân, ngước mắt lên nhìn trời sao lấp lánh rồi thầm nguyện ước cho tình yêu của mình có ngày trở lại. “Hỡi bao vì sao sáng, có biết ta yêu chàng nhiều lắm không? Xin hãy vì tình yêu chân thành, chung thủy, hãy cho chàng thức tỉnh cùng ta đêm nay.”

“Ngôi chùa này được xây dựng ở thế kỉ thứ 13 khi quân nhà Trần rút về đây đồn trú để chống lại quân Nguyên Mông. Sau vài thế kỉ bị dỡ bỏ, bây giờ ngôi chùa đã được phục dựng lại.”

“Cậu chỉ đứng nhìn và long lanh nước mắt. Cả bố mẹ và em gái cũng rớm rớm nước mắt nhưng cố giấu không cho Nguyễn Duy biết. Cậu lặng người đứng nhìn bố mẹ và em cho đến khi họ khuất bóng.”

“Nguyễn Duy cúi người soi bóng xuống giếng nước và ngắm nhìn mình. Cậu cảm thấy thích thú!”

“…Trong khi thiền, đầu óc con có thể nghĩ về nhiều thứ nên con phải tập luyện để tâm trí chỉ tập trung ý nghĩ về cái mình đang làm, tức là tập trung vào hơi thở, cảm nhận hơi thở đi ra và hơi thở đi vào cơ thể mình.”

“Mẹ Ngân Hà vừa bước vào phòng thì thấy con nằm thờ thẫn trên giường, khuôn mặt nhợt nhạt như không còn sức sống. Nhìn thấy mẹ, Ngân Hà chỉ gọi nhẹ hai tiếng “Mẹ ơi!” Ôm mẹ vào lòng, nàng muốn khóc mà không thể khóc, có lẽ nàng đã khóc cạn nước mắt rồi.”

– “Mẹ ơi!…Con yêu chàng đến tận xương, tận tủy của mình. Con không thể sống thiếu chàng, con không thể chấp nhận sự thật này.”

“Những ngày sau đó, ngày nào Phan Nam cũng đến thăm và chăm sóc Ngân Hà.”

“Phan Nam nhẹ nhàng chở Ngân Hà trên con đường quanh Hồ Tây trong buổi chiều hoàng hôn thơ mộng. Ngồi sau Phan Nam, Ngân Hà nhớ lại lúc Nguyễn Duy chở mình. Cũng là trên chiếc xe đạp, cũng là cung đường ấy, hàng cây ấy, hoàng hôn ấy, bao nhiêu những kí ức năm xưa lại hiện về.”

“Trong khi Ngân Hà đang vui vẻ đi chơi với Phan Nam thì giờ này, Nguyễn Duy đang cùng các tiểu luyện tập yoga và thiền định. Những giọt mồ hôi lấm tấm xuất hiện trên mặt, trên người Nguyễn Duy.”

“Vào một đêm giữa đông, trời rét buốt. Sau khi thiền xong, Nguyễn Duy cảm thấy đau đầu, chóng mặt đồng thời cảm thấy như có luồng điện chạy trong cơ thể mình, từ đầu đến chân và lại ngược lại. Một lúc sau cậu ngất đi.”

“Vẫn là không gian ấy nhưng cậu như thấy mình đang ở một thế giới khác. Cậu nhớ lại được tất cả những sự kiện của quá khứ và hiện tại. Cậu nhắm mắt lại một lúc rồi mở ra, “rõ ràng đây không phải là một giấc mơ” cậu nghĩ.”

“Nguyễn Duy bước đi, lệ tràn khóe mi vì những xúc động dồn nén đang chồng chất lên nhau. Cậu cảm động rưng rưng nước mắt vì như một người đã chết trở về với thế giới thực tại.”

“Từ đằng xa, Nguyễn Duy thấy Ngân Hà mặc chiếc váy cưới màu trắng bên cạnh Phan Nam. Nhìn hình ảnh ấy, trái tim cậu càng thêm tan nát, rụng rời. Như không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu quay chiếc xe đạp lại rồi phóng đi. Trước mặt cậu lúc này là mưa sa, bão táp cùng màn đêm u tối vây quanh.”

“Đến giữa cánh đồng, cậu dừng xe lại rồi ngồi khụy xuống vệ cỏ bên bờ sông. Cậu nhắm mắt, khuôn mặt mếu máo đau khổ, nước mắt chảy ra. Từng cơn gió bấc buốt lạnh tạt vào mặt cậu.”

“Cậu sờ vào chiếc vòng đeo trên cổ mình. Cậu nhớ lại như in hình ảnh Ngân Hà đã tháo chiếc vòng cổ của nàng ra rồi đeo cho cậu. Nước mắt cậu lại trào ra. Cậu tháo chiếc vòng xuống, đặt lên lòng bàn tay. Cậu ngắm nghía một lúc rồi nắm chặt lại. Cậu định ném nó xuống dòng sông kia.”

– “Ta sinh ra ở thời điểm cuộc chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt nhất. Mẹ sinh ra ta được tròn một tháng thì nhận tin bố bị hi sinh ở chiến trường. Năm 1975, thống nhất đất nước lúc đó ta 5 tuổi thì mẹ đi bước nữa để lại ta cho bà nội nuôi…”

– “…Vào một ngày, tầm 4 giờ sáng, ta thức dậy, gói ghém quần áo vào ba lô rồi bế đứa bé đi. Trước khi đi ta có để lại cho chị bán nước cùng phòng một lá thư cảm ơn và lời chào tạm biệt…Nước mắt tuôn rơi, ôm con lần cuối rồi ta chạy đi thật nhanh vào trong đêm tối.”

“Câu chuyện dài và thấm đẫm nước mắt, Nguyễn Duy chăm chú lắng nghe và đồng cảm với nỗi đau cuộc đời của Sư cô Ngọc Lan.”

“…Còn với con, ta cảm nhận con là một chàng trai có chí khí, thông minh, sau này có thể làm nên việc lớn. Vậy nên ta khuyên con không nên chỉ vì một cú sốc tình cảm mà bỏ lỡ cơ hội, đánh mất đi bản lĩnh nam nhi, vùng vẫy đất trời của mình.”

 

“Trời đang giữa mùa xuân, không khí không còn rét đậm nữa mà trở lên ấm áp hơn. Trên con đường trở về nhà, cây cối đâm chồi nảy lộc khoe sức sống mới. Những bờ cỏ dài mọc xanh mơn mởn nâng niu những giọt sương mai trong veo, thuần khiết. Đồng lúa cũng đang vào thì con gái xanh mướt cả một trời.”

“Càng về đêm, dải Ngân Hà vắt ngang qua bầu trời càng hiện lên rõ và đẹp.”

“Dường như, càng về đêm cậu càng cảm thấy sáng tạo hơn trong cách lập trình và viết phần mềm. Những kiến thức mới như trí tuệ nhân tạo được cậu áp dụng khéo léo vào các phần mềm cậu viết, việc mà giáo viên không yêu cầu phải làm được điều này.”

“Nguyễn Duy đã áp dụng các phương trình toán học phổ thông như sin, cos, hình tròn, elip,…để tạo ra quỹ đạo của các quả bóng này. Cậu cũng áp dụng trí tuệ nhân tạo để chương trình tự sáng tạo ra nhiều quỹ đạo khác nhau của trái bóng cũng như sự di chuyển của rôbốt bắn bóng.”

“Nguyễn Duy cũng tăng tốc chạy nước rút. Chạy thêm chừng vài chục mét nữa thì Nguyễn Duy đã chạy vượt lên và chặn đầu bọn chúng. Hai tên cướp hoảng loạn tự ngã xuống đường.”

“Nhiều đêm về, dù chưa muốn tương tư đến một ai đó nhưng hình ảnh Hải Hà với đôi mắt sáng trong, nụ cười tỏa nắng, hàm răng trắng sáng đều đặn, cắt tóc con trai năng động và xinh xắn luôn hiện ra trong sáng và tươi mới trong đầu Nguyễn Duy.”

“Nguyễn Duy bước đi. Khi chuẩn bị lên thang máy bay thì từ xa có tiếng gọi: “Nguyễn Duy!”, Nguyễn Duy quay lại, cậu ngỡ ngàng khi thấy Ngân Hà đang ở phía đằng xa.”

 

“Nguyễn Duy sẽ làm nghiên cứu sinh tại Trung tâm Dữ liệu lớn và An ninh mạng TAFI thuộc Đại học Amsterdam dưới sự hướng dẫn của giáo sư Ca Rijn. Ông là một giáo sư hàng đầu về dữ liệu lớn và trí tuệ nhân tạo.”

– “Cậu sẽ tham gia vào dự án “Ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong phần mềm điều khiển máy bay không người lái”.

“AI Air được viết bằng đa ngôn ngữ và đều là ngôn ngữ hướng đối tượng, gồm C, C++ và Java.”

– “Cậu sẽ có sự trợ giúp của Lizzy đến từ khoa Y sinh, Aiden đến từ khoa Não và Thần kinh, Alexander đến từ Trung tâm nghiên cứu liên ngành.” Giáo sư Ca Rijn nói.

“Nguyễn Duy ra về mà trong lòng vừa lo lắng vừa háo hức. Cậu sẽ bắt đầu một hành trình mới, hành trình khám phá hệ thần kinh não người, điều mà cậu chưa từng nghĩ đến.”

“Một buổi sáng, Nguyễn Duy đang từ khuôn viên trường rảo bước đến trung tâm TAFI thì bỗng nhiễn đằng sau có tiếng gọi:

– “Anh Nguyễn Duy phải không?”

Nguyễn Duy quay lại, cậu ngỡ ngàng, Hải Hà đang đứng trước mặt mình:

– “Ôi, Hải Hà phải không?”

– “Chúng tôi sẽ coi mỗi điểm này như một cảm biến sinh học, có thể thu nhận tín hiệu, xử lý và phản ứng. Như vậy để làm được việc này, chúng tôi cần phải xây dựng hàng tỉ cảm biến sinh học có khả năng như một hệ nơron. Chúng tôi sẽ báo cáo với giáo sư Ca Rijn để thực hiện việc này.” Nguyễn Duy nói.

“Tuy nhiên các mô hình toán học họ đưa ra chưa thể hiện hết được tương tác phức tạp của hệ nơron.”

“Trong chạng vạng tối, mắt nàng long lanh như những ánh sao kia, đôi môi son hồng và mái tóc thơm mùi con gái. Nguyễn Duy thấy tim mình đập mạnh và dường như chàng cũng cảm nhận thấy trái tim nàng đang hòa nhịp với trái tim mình.”

“Chàng đăm chiêu nhìn vào những tờ giấy vừa viết. Rồi bỗng nhiên chàng tự hỏi: “Liệu có thể xem xét tương tác giữa các nơron trong não người như tương tác giữa người với người?…”

– “Tôi đã nhìn thấy sự tương tác giữa các điểm ở mô hình này. Đây là tương tác đa chiều. Một điểm tương tác được với cả tỉ điểm giống như hệ thần kinh trong não vậy.”

– “Tôi đồng ý với nhận xét của giáo sư Aiden, cho tôi hỏi tương tác này có thể xảy ra đồng thời hay là theo thứ tự?…” Giáo sư Lizzy hỏi.

– “Để có thể xây dựng AI dựa trên mô hình này thì chắc chắn cần phải xây dựng các cảm biến sinh học có tính chất và khả năng như một nơron. Các anh đã nghĩ về vấn đề này?” Giáo sư Alexander hỏi.

“Trời đã ở cuối thu đầu đông, những chiếc lá đã chuyển sang sắc vàng và đỏ. Khung cảnh thật đẹp. Hai đứa đạp xe trên những con đường nhỏ dẫn sâu vào công viên Amstelpark.”

“Nguyễn Duy quay lại, nhìn nàng thật ngộ nghĩnh và xinh đẹp trong chiếc áo sơ mi nam. Chàng ôm lấy nàng rồi cả hai lại dành cho nhau những nụ hôn đê mê, chất ngất.

 

“CEO David giật mình, hoảng hốt, vội vàng hỏi:

– “Thật thế sao? Dữ liệu đã bị mất lâu chưa?”

– “Cách đây chưa đầy 24 giờ.” Daan nói.

– “Điều này là vô cùng nguy hiểm anh có biết không?” CEO David nói.

– “Tôi rất hiểu điều này nhưng rõ ràng để đánh cắp được dữ liệu qua 2 lớp bảo mật thì tin tặc có lẽ phải là một tổ chức rất mạnh.” Daan trả lời.

“Cuộc điều tra thực hiện xuyên ngày xuyên đêm. Các địa chỉ IP ảo và giả dần bị loại bỏ để tập trung vào các địa chỉ nhiều nghi vấn nhất.”

– “Nếu việc đột nhập bị ngăn chặn bởi hai lớp tường lửa chắc chắn thì chúng ta nên dừng lại. Thứ nhất, qua phân tích, Daniel báo cáo với tôi rằng để có thể vượt qua hay phá được hai lớp tường lửa này là việc làm rất khó và nếu quyết tâm làm thì chúng ta phải mất ít nhất hai tuần. Thứ hai, nếu cứ cố gắng đột nhập, sự việc có thể bị phát hiện và kẻ cắp sẽ không cho chúng ta một cơ hội nào nữa.”

“Virus được tạo thành từ 9999 câu lệnh và được nhóm phát triển đặt tên là CNV 9999, một viết tắt của China Virus và số câu lệnh tạo nên nó.”

– “Để chắc chắn có thể hủy hoại toàn bộ dữ liệu đã bị đánh cắp chúng ta nên cho virus lây lan hết toàn bộ dữ liệu sau đó mới kích hoạt để virus phá hủy tài liệu. Việc này giống như thay vì chúng ta cho nổ thứ tự từng quả bom một thì chúng ta sẽ cài đặt toàn bộ bom sau đó cho kính nổ một lúc. Làm như vậy, tin tặc sẽ không có thời gian để kịp trở tay.”

“Trịnh Câm trợn tròn mắt, hắn vội truy cập vào chiếc máy tính đang ở trước mặt mình để kiểm tra. Bằng một vài dòng lệnh, Trịnh Câm truy cập vào hệ thống máy tính lưu trữ dữ liệu của nhóm tin tặc. Thư mục chứa dữ liệu về máy bay không người lái trắng xóa, không còn bất kì một cái gì trong đó. Hắn bàng hoàng, hoảng loạn nhắm mắt lại rồi hét lên:

– “Tắt nguồn điện mau.”

“Quỷ đen được hậu thuẫn về nguồn lực tài chính bởi một tổ chức giấu mặt. Trịnh Câm trực tiếp điều hành, lãnh đạo Quỷ đen nhưng phải tuân theo chỉ đạo và mệnh lệnh từ tổ chức giấu mặt đỡ đầu.”

“Trong vòng một tháng, dưới sự chỉ đạo của Trịnh Câm, các tin tặc đã xây dựng được một virus như kế hoạch đặt ra ban đầu. Virus mang mật danh là DET, một viết tắt của destroy.”

– “Thưa tổng giám đốc, toàn bộ dữ liệu trên hệ thống máy chủ của chúng ta bỗng dưng biến mất, tôi chưa hiểu tại sao.”

“Sau 10 ngày làm việc khẩn trương, phần mềm diệt virus có tên Protect Netherland (PNL) ra đời. Phần mềm PNL có khả năng diệt toàn bộ virus và các biến thể của nó.”

“Chiều về, ánh nắng dịu nhẹ thả xuống nơi đây một màu vàng óng ánh. Từng tia nắng chiếu vào sóng nước giao thoa tạo lên sắc màu lóng lánh, huyền diệu. Lúc này du khách từ khắp nơi đổ về đông hơn. Các con thuyền dưới bến vì vậy mà cũng hoạt động nhiều hơn.”

“Ngoại ô Amsterdam là những cánh đồng trồng hoa, đặc biệt là hoa hồng và hoa tulip. Khung cảnh và cuộc sống ở đây rất bình yên.”

“Những chiếc cối xay gió to khổng lồ, cổ kính như thể đã được xây dựng từ hàng trăm năm. Thi thoảng có những cơn gió cũng làm cho những chiếc cối xay gió này quay nhẹ.”

“Trên đường trở về họ cũng ghé thăm công viên Gijsbrecht Aemstelpark, vườn quốc gia Amsterdam, sân vận động Olympic Amsterdam, công viên Rembrandt, và ngắm hoàng hôn trên hồ Sloterplas.”

“Khi sắp về tới Đại học Amsterdam thì cặp đôi gặp ba thanh niên da đen xăm trổ đầy mình nhìn rất hung hãn. Bọn chúng thấy Hải Hà xinh đẹp nên buông lời chọc ghẹo.”

“Hắn nói: “Mày mà tiến lên tao sẽ giết con này.” Hai tên bị Nguyễn Duy đạp ngã đã đứng dậy. Bọn chúng ngăn Nguyễn Duy lại để tên kia kéo Hải Hà đi. Nàng kêu khóc sợ hãi.”

“Đang là tháng Năm nên phượng hồng đỏ thắm và bằng lăng tím phủ khắp trời. Nguyễn Duy ngắt một chùm hoa bằng lăng rồi cài lên tóc Hải Hà. Nhìn nàng xinh đẹp và trẻ trung như cô nữ sinh cấp 3 ngày nào.”

“Trên con đường Nguyễn Đình Thi quen thuộc ngày nào, Nguyễn Duy đạp thật chậm để nhìn ngắm khung cảnh Hồ Tây khi chiều về. Đi được một lúc cả hai dừng lại rồi đứng tựa vào lan can ngắm nhìn mặt hồ khi hoàng hôn buông xuống. Mặt trời hoàng hôn in bóng xuống mặt hồ càng làm cho cảnh sắc thêm lung linh, thơ mộng.”

“Không kịp để cho chàng trả lời, nàng nhắm mắt đưa môi hôn lấy chàng, những nụ hôn dài thật sâu như không dứt. Thế giới, khung cảnh giờ đây giường như chỉ dành cho hai người. Trên trời cao, những ánh sao đêm lấp lánh như minh chứng cho tình yêu chân thành, chung thủy, mãnh liệt của đôi bạn trẻ.”

“Những ruộng lúa đương mùa chín vàng bát ngát, những con đường xanh mát hàng cây. Tất cả hiện lên quen thuộc và thân thương biết nhường nào.”

– “Thưa sư cô, mấy năm vừa qua, sư cô có nhận được tin tức gì về người con gái của mình không?” Nguyễn Duy hỏi.

– “Ta vẫn kiếm tìm những chưa có tin tức gì về nó.” Sư cô đáp.

“Nghe Thanh Mai kể Nguyễn Duy không nói gì mà cảm thấy đau quặn thắt trong lòng. Nguyễn Duy rất muốn đến thăm Ngân Hà nhưng một phần sợ ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại, một phần sợ sự xúc động khi gặp lại sẽ ảnh hưởng đến căn bệnh của nàng nên đành thôi.”

“Thời gian qua, giáo sư Lizzy và Aiden đã phối hợp với rất nhiều các nhà khoa học về thần kinh và não để chế tạo ra cảm biến sinh học dựa trên tế bào thần kinh người. Hai người đã trải qua rất nhiều quá trình nghiên cứu và phát triển phức tạp dựa trên các công nghệ khác nhau như công nghệ sinh học, công nghệ vật liệu, công nghệ nano, công nghệ tế bào. Cuối cùng họ đã cho ra đời một cảm biến sinh học có khả năng thu nhận và xử lý thông tin dựa trên tế bào thần kinh trong não người. Họ gọi cảm biến sinh học này là cảm biến sinh học tế bào thần kinh người (Human Neural Cell-based Biosensor – HNCB) hay ngắn gọn hơn là cảm biến tế bào thần kinh.”

“Một buổi tối trước khi Nguyễn Duy lên đường đi Mỹ, Hải Hà đến căn hộ của chàng. Đêm mùa thu trời đầy sao, cả hai ra hiên nhà ngồi ngắm sao, tâm sự. Nguyễn Duy ôm Hải Hà sau lưng rồi cả hai cùng đưa mắt ngắm nhìn bầu trời đêm. Những vì sao thi nhau lấp lánh thật lung linh và huyền ảo.

“Nguyễn Duy ngã xuống. Một tên đàn em Ramos đã nổ súng bắn vào người Nguyễn Duy. Vừa lúc đó, cảnh sát xuất hiện, bắn súng chỉ thiên để cảnh cáo. Ramos cùng bọn đàn em bỏ súng và gậy xuống. Hải Hà lao đến bên Nguyễn Duy gào khóc. Chàng đã bị trúng đạn ở sau lưng. Máu chảy thấm đầy áo khoác.”

– “Thời gian không cho phép chúng ta chụp X-quang. Chúng ta phải tiến hành mổ ngay để cứu sống bệnh nhân. Việc này không thể chậm trễ.” Levi, bác sĩ trưởng khoa cấp cứu nói với các y bác sĩ trong phòng hội chẩn.

Bước ra khỏi phòng, bác sĩ Levi nói với Hải Hà và một sĩ quan cảnh sát:

– “…Tuy nhiên do bắn gần, lực của viên đạn vẫn mạnh và đi sâu vào trong. Viên đạn đã chạm vào tới tim cậu ấy…”

“Về nhóm tin tặc Quỷ đen, sau khi lấy cắp tài liệu mật về sản xuất máy bay nhưng rồi lại đánh mất bọn chúng vô cùng cay cú. Quỷ đen chỉ là một nhóm hacker, không phải là công ty sản xuất máy bay. Vậy tại sao bọn chúng lại bằng mọi giá muốn đánh cắp bí mật sản xuất này? Sự thật thì đứng đằng sau Quỷ đen chắc hẳn phải là một công ty hoặc một tổ chức giấu mặt.”

“Trong cuộc họp trực tuyến giữa Quỷ đen và Bạch tuộc, Trịnh Câm người đứng đầu Quỷ đen nói:

– “Rất hân hạnh được hợp tác với các ngài. Chúng ta sẽ trở thành một liên minh Á Âu có lợi ích gắn bó chặt chẽ.”

– “Rất vui vì được hợp tác, xin Ngài đi thẳng vào vấn đề.” Antoni Carlos thủ lĩnh của Bạch tuộc nói.

 

– “Thưa sếp! Nếu không thể tấn công, phá hoại, đánh cắp bằng virus máy tính thì tại sao không tạo ra một virus sinh học để trả thù?” Tịnh Kha nói.

– “Virus sinh học?” Trịnh Câm hỏi lại.

– “Đúng vậy, tôi nghĩ đây là cách khả thi và ít đổ máu nhất để thực hiện trả thù.” Tịnh Kha nói.

“Nàng đến công viên Vondelpark nơi in dấu tình đầu của hai đứa, đến công viên Amstelpark tìm lại túp lều nơi hai người đã có những phút giây trú mưa đầy cảm xúc. Nàng đi dạo quanh những cung đường trung tâm Amsterdam, bến cảng Oosterdok. Rồi nàng đạp xe ra ngoại ô Amsterdam, thăm lại những chiếc cối xay gió, nông trại, cánh đồng hoa in dấu kỉ niệm và cảm xúc thiên thần của hai người.”

Pre-review

1000 NGƯỜI ĐẦU TIÊN

đặt mua sách in trước sẽ được:

Hoặc bạn đọc có thể mua sách điện tử ở nút bên dưới

Sách Giải mã giấc mơ hai quần đảo

Giải mã giấc mơ hai quần đảo là cuốn sách đầu tay của tác giả Bảo Khanh viết về chủ quyền biển đảo. Sách do Nhà xuất bản Hội nhà văn cấp phép phát hành. 

Truyện kể về hành trình theo giấc mơ ra đi tìm đảo của Hoàng tử Hùng Đan. Ba ngàn năm sau, vào năm 2050, một nhóm các nhà khoa học Việt Mỹ hợp tác nghiên cứu về rặng san hô trên hai quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa đã phát hiện ra rất nhiều điều ly kì và thú vị.

Những gì xảy ra sau khi Hoàng tử ra đi tìm đảo? Những gì tiếp nối sau 3 ngàn năm? Những khám phá khoa học đã nói lên điều gì? Hãy cùng đọc tác phẩm để trả lời câu hỏi nhé.

Xem thêm về tác phẩm tại đây

Về tác giả

Bảo Khanh tên thật là Nguyễn Duy Khanh. Anh từng là một nhà nghiên cứu khoa học về công nghệ nano. Lĩnh vực nghiên cứu của anh tập trung vào vật liệu và linh kiện nano ứng dụng trong điện tử, y sinh và sinh học phân tử. Anh cũng từng là một lập trình viên Android và thiết kế website. Hiện tại anh là một tác giả sách. Vì từng là một nhà nghiên cứu khoa học, anh định hướng sách của mình dù là thể loại nào thì vẫn mang tính khoa học trong tác phẩm.

Liên hệ